Thứ Năm, 23 tháng 6, 2016

Khởi


 
Ngày xưa, từ khi còn là một đứa bé, nó luôn mơ ước về kinh doanh. Với nó, kinh doanh là oai hùng, quyền lực và giàu có. Mẹ nó luôn nói với nó: “ phi thương bất phú, tứ nữ bất bần”. Mẹ chỉ là người buôn bán nhỏ ở chợ vào các buổi sáng mà cũng kiếm đủ tiền ăn mặc, thuốc thang khi ốm đau cho bốn chị em nó. Tiền lương giáo viên ở thập niên 80, 90 của thế kỷ trước của mẹ gần như chỉ đủ tiền mua gạo. Thế là nó luôn mơ ước về sự nghiệp kinh doanh của mình.

Cảnh


            Đang là đầu tháng 11 dương lịch mà tôi cảm tưởng như đang ở đầu mùa xuân ấm áp. Không khí rét dịu ngọt, nhiệt độ ngoài trời từ 20 đến 24 độ C, thi thoảng lất phất vài đợt mưa bụi nhẹ làm cho không khí thêm trong lành, mát mẻ. Thời tiết này thật tuyệt. Nhất là các đôi lứa yêu nhau thì càng khỏi phải nói, họ thích mê đi ấy chứ!
                    Nó cũng thấy lòng vui vui khi hít thở bầu không khí dịu mát của một mùa xuân đến sớm.

Me


Cây chua me - Ảnh internet
               Hồi nhỏ, khi nó học lớp bẩy. Mẹ nó bắt nó sang học thêm môn toán bên lớp mẹ dạy. Nó không thích, vì lớp mẹ là lớp E, nơi những học sinh kém nhất khóa. Còn nó vẫn được xem như một thiên tài của lớp A, lớp chọn của khóa. Nhưng mà mẹ bắt vậy thì biết làm sao. Nó thường thở ngắn than dài, cầu mong cho hết giờ học để được giải thoát khỏi đám học sinh nhếch nhác, dốt nát và ngỗ nghịch bên lớp mẹ.
             Có lần nó thấy Huề, cô bạn học giỏi nhất lớp mẹ đem đến lớp một bó hoa gì màu tim tím rất đẹp.

Tạo ra



               Con người ai cũng có mong muốn được ăn ngon, mặc đẹp và được tôn trọng. Một cuộc sống giàu sang phú quý là ước mơ, khát vọng của rất nhiều người. Ai cũng mong mình được sinh ra trong nhung lụa, được yêu thương, nựng chiều. Có nhiều điều kiện học hỏi, phát triển bản thân, thích gì có đấy!

Như thế



              Trong dân gian có câu: Có chí thì lên. Một người dù tư chất không thật sự thông minh. Chỉ cần có một ý chí kiên cường vươn lên. Không sớm thì muộn, chắc chắn người đó sẽ thành công. Thiên tài chỉ có 1% là bẩm sinh, còn có đến 99% là do mồ hôi công sức. Một người có chí tiến thủ, sẽ luôn cố gắng học hỏi vươn lên mọi lúc, mọi nơi. Góp gió thành bão, tích tiểu thành đại. Người đó chắc chắn sẽ trở thành một đại trí thức, được mọi người yêu mến, ngưỡng mộ. Thành công sẽ luôn ở trong tầm tay.

Tiến thân


                Khát  vọng vươn lên trong mọi lĩnh vực của cuộc sống là chính đáng với tất cả mọi người. Lòng ham muốn của con người là vô tận, không có giới hạn và không có điểm dừng. Nhất là những con người bần hèn, thấp kém trong xã hội. Không lẽ cứ nối đời nhau trong cảnh nghèo đói, cùng cực như thế hay sao? Những người muốn thoát ra một hiện thực không mấy tốt đẹp ấy phải hy sinh nhiều thứ. Đầu tiên là hy sinh sự bình yên và thanh thản của tâm hồn, hy sinh thời gian, công sức, tiền bạc… Nhiều người phải làm những việc mình vốn không thích, giao du với những người mình không muốn, sống không thật với chính mình để dành được những thành tựu.

Cây



             Hồi nhỏ có lần nó nghe mẹ kể là, bố nó khi còn sống rất muốn trồng một cây trứng cá trong vườn. Vì loại cây này gần như cho quả quanh năm. Quả của chúng tuy nhỏ nhưng bù lại rất sai, vị ngọt mát và có tác dụng nhuận tràng, rất tốt cho hệ tiêu hóa non nớt của trẻ nhỏ. Tiếc rằng bố đã đi xa quá sớm. Cây trứng cá bố trồng ở góc vườn rơi vào đúng chỗ đất cằn cỗi, lại bị bóng của cây mít, cây sắn dây, bụi tre phủ kín khiến nó chẳng thể phát triển. Cuối cùng thì bị cuốc bỏ khi chị đào củ sắn dây. Thế là nó không được biết quả trứng cá nó tròn méo như thế nào. Thi thoảng nó vẫn mơ về cây trứng cá khi đọc ở đâu đó trên báo chí có nói về cây trứng cá.